Nghe thì đơn giản nhưng tôi thích tóm lại theo cách dễ nhớ: Vương Đình Huệ là một nhân vật chính trị cấp cao, còn Hương Tràm là giọng ca trẻ từng gây sóng gió trong làng nhạc Việt. Về Vương Đình Huệ, tôi thấy hình ảnh một người làm chính sách, chuyên về kinh tế và tài chính, đã luân chuyển qua nhiều vị trí lãnh đạo nhà nước trước khi được bầu làm Chủ tịch Quốc hội. Những ai theo dõi chính trường sẽ biết ông hay xuất hiện trong các cuộc họp về ngân sách, cải cách hành chính và điều hành nền kinh tế, nên nếu cần nhắc đến điểm mạnh thì đó là nền tảng kinh tế và kinh nghiệm quản lý.
Còn Hương Tràm, với tôi cô là biểu tượng của thế hệ ca sĩ trẻ tài năng—thắng 'The Voice' và sau đó nổi như cồn với loạt ballad cảm xúc như 'Em Gái Mưa' hay 'Duyên Mình Lỡ'. Cô có khả năng diễn cảm rất tốt, thích hát nhạc buồn nhưng truyền cảm, và cũng từng có giai đoạn tạm rút khỏi showbiz để nghỉ ngơi và học tập. Hai nhân vật này khác hẳn nhau về loại ảnh hưởng: một bên là chính sách, ảnh hưởng rộng trên đời sống công; một bên là văn hóa, chạm tới cảm xúc của khán giả trẻ. Nếu muốn tìm chi tiết hơn thì nên đọc bài viết chuyên sâu hoặc hồ sơ chính thức của họ để tránh nhầm lẫn về thời gian và chức vụ.